Sống với đam mê

0
5018

Vì sao đang yên đang lành, có một công việc tốt, vị trí tốt, lương thưởng sống thoải mái ở một tập đoàn đa quốc gia có tiếng mà chị lại quyết định rẽ hướng làm riêng?

Đây là một trong những câu hỏi chị hay được nhận nhất dạo gần đây. Mọi người thấy lạ với một quyết định liều lĩnh của cô gái ngấp nghé ngưỡng 30 như chị.

Thực ra, đây không phải là chuyện quyết định một sớm, một chiều hay ngẫu hứng “mình thích thì mình làm thôi”. Để đi đến quyết định này chị cũng đã đấu tranh, đã giằng co rất nhiều. Sếp chị bảo cứ từ từ đi Thư, không phải vội mà, ở lại làm vài năm đã hẵng, đặng tích lũy thêm chút vốn, chút kinh nghiệm nữa rồi làm, có chi muộn mà lo. Nhớ lại ở thời điểm đó, chị thấy lung lay lắm chứ.

Nhưng rồi chị hỏi chính mình một câu hỏi yes no rất đơn giản

“Thư à, nếu bây giờ không làm, mai mốt nhìn lại có tiếc không?”

Ừ, có tiếc không nếu không bắt đầu từ bây giờ?

Nếu không phải là bây giờ

Liệu mai này mình có còn đủ dũng khí để từ bỏ, khi mà nấc thang nghề nghiệp càng lên cao thì thu nhập cũng cao, rồi mình sẽ tham vọng nhiều thứ vật chất hơn và rồi mình không nỡ bỏ đi những thứ xa hoa đó để bắt đầu một cái mới?

Nếu không phải là bây giờ

Liệu khi mình có chồng, có con rồi thì mình có dám khởi đầu một thứ quá mới mẻ hay không giữa vô vàn những cái bỡ ngỡ của thiên chức làm mẹ, làm vợ?

Nếu không phải là bây giờ

Liệu ý tưởng này của mình có còn mới, có còn thiết thực nữa hay không? Mình đã mất bao nhiêu thời gian để suy nghĩ ra điều mình muốn làm, liệu cơ hội có vụt mất không?

Và cuối cùng, nếu không phải là bây giờ

Liệu đam mê này của mình có còn cháy bỏng, thiêu đốt như lúc này?

Hỏi, hỏi, hỏi, để rồi đáp án vẽ ra rõ mồn một như chưa bao giờ bị lay động.

Có chứ. Thư của năm 40 sẽ nhìn lại Thư của năm 27, cô Thư lúc đó sẽ trách nhỏ Thư lúc này đây: “Ê nhỏ,  sao lại không làm, sao lại chần chừ, để giờ tui tiếc, tui hối hận vì đã không được sống hết mình vậy nè!”

Và vì vậy cuối cùng, chị chọn ĐAM MÊ thay vì vô vàn lo lắng.

Chị chọn được nói, được truyền cảm hứng, được làm diễn giả như đam mê chị đã ghi rõ mồn một ở một khóa học kĩ năng mềm khi còn là sinh viên năm 2.
Chị chọn được sống với một công việc có thể  giúp đỡ được các bạn sinh viên ở ngưỡng cửa quan trọng của cuộc đời, để các bạn không cảm thấy mông lung, bơ vơ giữa ngã rẽ thử thách đó, để chị thấy chính mình có thể tạo ra những giá trị khác biệt cho xã hội, cho các bạn trẻ.

Chị chọn được liều mình đón nhận những thử thách mới, có một khởi đầu mới.

Chị chọn sống khác đi, làm khác đi.

À nhưng,

Dĩ nhiên để chị dũng cảm quyết định liều lĩnh đó, chị cũng đã trang bị cho mình những điều cần có để bình tĩnh trước những sóng gió phía trước

Đó là một ngôi nhà be bé ở thành phố sau gần chục năm đi thuê trọ từ hồi cấp 3, để không phải nơm nớp nỗi lo nhà trọ bị lấy lại bất cứ lúc nào.

Đó là khoảng tiền dành dụm nho nhỏ đủ để có một khởi đầu mới sau 4 năm chuyên tâm làm việc chăm chỉ.

Đó là một kế hoạch cụ thể để được sống với đam mê nhưng cũng có tiềm năng giúp chị có một thu nhập ổn ổn để không chỉ sống bằng “niềm tin” và “hi vọng”

Đó là một chỗ dựa tinh thần vững chắc từ “ngôi nhà lớn” đến “ngôi nhà nhỏ”

Và cứ thế, chị quyết định bắt đầu, một sự khởi đầu mới, mang tên “SỐNG VỚI ĐAM MÊ”

Và cứ thế, chị quyết định bắt đầu, một sự khởi đầu mới, mang tên “SỐNG VỚI ĐAM MÊ”

End.

Cập nhật thông tin về hành trang cho công việc đầu đời tại

- Advertisement -

FACEBOOK COMMENTS