BA ƠI CON MUỐN NGHỈ VIỆC!

0
2652

Chị vẫn còn nhớ những ngày đầu chập chững đi làm, dù đã chuẩn bị tâm lý và kinh nghiệm rất nhiều từ những năm tháng sinh viên nhưng có lẽ môi trường thực tế vẫn mới mẻ và thử thách hơn rất nhiều so với những gì chị đã dự liệu. Khi quá mệt mỏi vì áp lực, vì sự kì vọng của bản thân mình, chị lại cảm thấy mình thật vô dụng và mệt mỏi, nhiều khi đi làm hết một ngày dài, bao nhiêu tình huống, bao nhiêu sự căng thẳng dồn nén để rồi rấm rứt khóc như mưa. Có lẽ các bạn mạnh mẽ hơn chị, chị thì ngố lắm, đã có những lúc nản lòng đến mức muốn từ bỏ công việc hiện tại, ngay và luôn, và số lần nhẩm ra chắc cũng được hơn 10 đầu ngón tay. Ừ chị không phải là kiểu người cứng rắn mạnh mẽ độc lập một mình đâu, khi mệt mỏi đến tận cùng chị “bánh bèo” lắm!

. Vậy nên mới nói, chị rất khâm phục và ngưỡng mộ những bạn có thể một mình chinh chiến cả con đường!

Trở lại với chị Thư của những lúc nản lòng. Người ta nói : “Khi bạn muốn từ bỏ, hãy nghĩ lại lí do mình bắt đầu”. Nhưng chị nghĩ mình thật may mắn vì có một viên thuốc còn kì diệu hơn cả vậy…


🍀
3 tháng sau khi đi làm công việc đầu đời

– “Ba ơi, ở đây mọi người dễ thương, môi trường tốt, chuyên nghiệp, nhưng mà con không quen đi nắng gió như vậy, mà công việc lại quá nhiều thứ mới đến cùng một lúc, có lúc phải đi khảo sát tuyến bán hàng nhiều khi việc không xong con phải dầm mưa đến tối khuya mới về nhà…Mà con thấy các bạn làm tốt lắm, còn con sao con còn trẻ con và không bằng ai hết. Con mệt mỏi quá ba ơi, con muốn nghỉ việc!”

– “Ráng đi con, con mới làm có 3 tháng thôi, con chưa quen thôi. Con nghĩ đi, con đã qua bao nhiêu vòng thi, vượt bao nhiêu vất vả mới có được công việc này, không lẽ con từ bỏ dễ dàng vậy sao? Hơn nữa, ít nhất cũng phải ở lại được 6 tháng chứ con, chứ mới 3 tháng qua công ty khác thì kinh nghiệm của con cũng không được đánh giá cao nữa”
… Ba nói cũng hợp lý, thế là chị cố gắng làm tiếp, nước mắt cũng vơi dần vì cảm giác được sẻ chia và an ủi, và hơn nữa, dù miệng nói muốn từ bỏ nhưng trong thâm tâm chị vẫn còn muốn cố gắng rất nhiều, có chi là thiếu một lời động viên nhỏ nhẹ của ba để mạnh mẽ hơn chút nữa mà thôi…

🍀 3 tháng sau nữa – tức 6 tháng sau khi đi làm

– “Ba ơi từ lúc chuyển vô văn phòng làm chuyên ngành hơn, con cũng đã cố gắng hết sức mà sao công việc không như ý, quá nhiều sự cố xảy ra trong một ngày, có những thứ mình toàn phải đi giải quyết hậu quả trên trời rơi xuống, hết thời gian mà việc chưa xong, con cảm thấy thật mệt mỏi và ngột ngạt quá. Ba ơi, chắc con nghỉ!”

– “Trời con làm 6 tháng rồi, ráng thêm chừng vài tháng nữa là được 1 năm. Con tin ba đi, 1 năm kinh nghiệm khác với lại 6 tháng lắm. Con chỉ cần ráng một khoảng thời gian nữa cho tròn đúng 1 năm cho ba thôi, rồi con chuyển công ty khác. Ráng đi con”
…Ừ cũng đúng, đã được nửa chặng rồi, ráng lên…

🍀Và cứ thế mỗi lúc mệt mỏi đến tận cùng chị lại gọi về nhà, gọi nhiều khi chỉ để được xả hết nỗi niềm, được khóc nức nở, được nghe tiếng ba khuyên răn và tiếng mẹ ở bên cạnh lâu lâu chen vào động viên, cảm giác như mình vẫn còn trong vòng tay của ba mẹ. Biết là cuộc đời do mình quyết định, lớn rồi đâu thể cứ than thở mãi, nhưng sao sau mỗi cuộc điện thoại, viber, face time, mỗi lần được khóc cho sưng mắt, cho khan cả giọng với ba mẹ lại cảm thấy thư thả và an yên đến lạ. Có lẽ vì đâu đó chị hiểu rằng, ba mẹ còn có niềm tin vào chị hơn chính bản thân của chị, và rằng dù chị có thất bại có hoang mang thì vẫn có ba mẹ kề bên.

🍀  Những lời động viên đó đã giúp chị vượt qua những khoảng thời gian vô đinh nhất để tiếp tục cố gắng trên con đường vất vả nhưng cũng đáng giá vô cùng. 5 năm nhìn lại, chính những cuộc điện thoại với ba mẹ đã giúp chị tiếp tục công việc và trưởng thành hơn sau mỗi sóng gió. Nếu khi đó dễ dàng từ bỏ liệu chị có là chị của bây giờ?

🍀 Nhớ lần quyết định lớn nhất của chị gần đây để nghỉ việc không phải là vì trốn áp lực mà vì muốn theo đuổi giấc mơ của riêng mình, để lựa chọn con đường đó chị cũng đã đắn đo rất nhiều, nhưng chỉ một câu nói thôi đã làm chị vững lòng biết bao “Ừ con cứ làm đi, có gì đâu, không được thì về ba me nuôi”….

🌹… Vậy mới thấy, con dù lớn vẫn là đứa con bé bỏng của ba mẹ. Ngoài kia có giông bão, có khó khăn quá thì về nhà, có ba me chờ..

… Nói thế thôi, con nhiều khi nhõng nhẽo vậy, chứ con cũng đủ lớn, để tự quyết định cho mình, nhưng đôi khi cũng cần tiếng ủi an động viên như là lời xác nhận cho con đường mình đã chọn, như là để hiểu rõ tiếng trái tim mình muốn nói điều gì.
…Cảm ơn ba me đã là điểm tựa vững chắc cho con vững lòng trước sóng gió!🌷🌷🌷

Chuyện nhỏ tản mạn ngày mưa, các bạn thì sao, ai là người nắm tay cổ vũ bạn trên con đường bạn chọn, hay bạn chính là người anh hùng của chính mình?


P/S: À mà chị cũng bánh bèo có mức độ thôi, không phải hở một tí là khóc lóc và nhấc máy gọi ba mẹ đâu nghen. 😅 “Thuốc tiên” thì phải để dành những lúc thật bí bách mới dùng chứ, dùng hoài cũng có ngày lờn thuốc chứ bộ .

- Advertisement -

FACEBOOK COMMENTS